古诗词文学网

琅琅上口 [ láng láng shàng kǒu ]

琅琅上口解释:
琅琅:玉石相击声,比喻响亮的读书声。指诵读熟练、顺口。也指文辞通俗,便于口诵。
琅琅上口出处:
琅琅上口例句:
但在我自己有记忆的二、三岁时,她已经把唐诗绝句教我暗诵,能诵得~。(郭沫若《沸羹集·如何研究诗歌与文艺》)

相关成语推荐

东施效颦 [dōng shī xiào pín]
药石之言 [yào shí zhī yán]
洞察秋毫 [dòng chá qiū háo]
一犬吠形,百犬吠声 [yī quǎn fèi xíng,bǎi quǎn fèi shēng]
一塌糊涂 [yī tā hú tú]
为人作嫁 [wèi rén zuò jià]
谦让未遑 [qiān ràng wèi huáng]
Copyright © 2022 古诗词文学网 All Rights Reserved.
京ICP备14007314号