古诗词文学网

剑化为龙

朝代:唐代

作者:张聿

原文:

古剑诚难屈,精明有所从。沉埋方出狱,合会却成龙。
牛斗光初歇,蜿蜒气渐浓。云涛透百丈,水府跃千重。
拖尾迷莲锷,张鳞露锦容。至今沙岸下,谁得睹玄踪。
提示:拼音为程序生成,因此多音字的拼音可能不准确。
gǔ jiàn chéng nán qū ,jīng míng yǒu suǒ cóng 。chén mái fāng chū yù ,hé huì què chéng lóng 。
niú dòu guāng chū xiē ,wān yán qì jiàn nóng 。yún tāo tòu bǎi zhàng ,shuǐ fǔ yuè qiān zhòng 。
tuō wěi mí lián è ,zhāng lín lù jǐn róng 。zhì jīn shā àn xià ,shuí dé dǔ xuán zōng 。

相关翻译

相关赏析

热门诗词推荐

闻叶蒙及第
重别梦得
木兰花(席上赠同邵二生·般涉调)
短歌行,赠王郎司直
虞美人(石光锡会上即席和李举之韵)
晚入汴水
水调歌头(和金焦)
蝶恋花(庭院碧苔红叶遍)
宿隐静寺上人
送赟法师往上都
Copyright © 2022 古诗词文学网 All Rights Reserved.
京ICP备14007314号