古诗词文学网

七松亭

朝代:唐代

作者:张乔

原文:

七松亭上望秦川,高鸟闲云满目前。已比子真耕谷口,
岂同陶令卧江边。临崖把卷惊回烧,扫石留僧听远泉。
明月影中宫漏近,珮声应宿使朝天。
提示:拼音为程序生成,因此多音字的拼音可能不准确。
qī sōng tíng shàng wàng qín chuān ,gāo niǎo xián yún mǎn mù qián 。yǐ bǐ zǐ zhēn gēng gǔ kǒu ,
qǐ tóng táo lìng wò jiāng biān 。lín yá bǎ juàn jīng huí shāo ,sǎo shí liú sēng tīng yuǎn quán 。
míng yuè yǐng zhōng gōng lòu jìn ,pèi shēng yīng xiǔ shǐ cháo tiān 。

相关翻译

相关赏析

作者介绍

张乔
张乔 张乔,池州人,咸通进士。后隐居九华山,存诗二卷。...

热门诗词推荐

奉和圣制途次陕州应制
宫词(自倚能歌曲)
咏孩子
短歌二首
连雨
清平乐·风光紧急
始得西山宴游记
菩萨蛮(冬)
送高郎中北使
浣溪沙(春情)
Copyright © 2022 古诗词文学网 All Rights Reserved.
京ICP备14007314号